Thứ năm, 15 Tháng 3 2018 08:12

Cuộc cách mạng học tập

Kể từ thời La Mã, khi mà những dữ liệu đầu tiên về sản lượng bình quân đầu người được sử dụng, cho đến năm 1800, mức sống trung bình của con người hầu như không hề tăng thêm một chút nào (xem ví dụ trong Madison 2011). Nhu cầu tiêu thị của đại đa số nhân loại đều tập trung chủ yếu vào lương thực, và lương thực thì lại bị giới hạn rất lớn ở một số sản phẩm nông sản như gạo, bột mì và các loại hạt khác. Nhà ở thì vẫn còn thô sơ và không hề có chút riêng tư, và nguồn nhiệt sưởi vào mùa đông là cách thức duy nhất để kiểm soát khí hậu. Con người ăn mặc chủ yếu hướng đến sự tiện lợi và hiếm khi được khoác thêm một món đồ nào khác ngoài quần áo mặc ngoài khi giao mùa. Chăm sóc y tế gần như không hề tồn tại. Du lịch cũng rất hiếm thấy, phần lớn chỉ tại địa phương, đã thế lại rất khó khan và không thoải mái. Các trò giải trí đều là tự nghĩ và rất thô sơ. Chỉ có một phần nhỏ những người quý tộc là được phép hưởng thụ thứ mà ngày nay chúng ta chỉ xem như một mức sống thích hợp của một người bình thường – các loại thực phẩm tươi sống, bao gồm thịt: những căn phòng ấm cúng và kín đáo; nhiều bộ quần áo để mặc vào những dịp khác nhau; chăm sóc y tế và cá nhân ở cấp độ cơ bản; và các cơ hội đi du lịch và trải nghiệm các hoạt động giải trí sành điệu khác.

Bắt đầu từ năm 1800, với một sự tăng tốc rõ rệt cho tới nửa sau thế kỷ XIX, mức sống đặc quyền do đã bắt đầu trở nên phổ biến trên khắp châu Âu, Bắc Mỹ và châu Đại Dương. Tác động của sự thay đổi này là rất rõ ràng, ngay cả trong những bài luận quan trọng vào thời đó. Bằng nhiều cách khác nhau, Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản đã trở thành khúc khải hoàn cho những tiến bộ rõ rệt của một tiềm năng kinh tế mới - những lợi ích từ những điều vẫn chưa được chia sẻ rộng rãi.

Đã xem 60 lần

Đăng ký nhận email

Đăng ký email để có thể có được những cập nhật mới nhất về tải liệu được đăng tải trên website

Tập san đã phát hành