Thứ hai, 27 Tháng 7 2020 04:23

ĐÁNH GIÁ SỰ THẤT BẠI CỦA CHÍNH SÁCH TỰ DO HOÁ TƯ BẢN VÀ MẬU DỊCH Ở NHẬT BẢN THỜI KỲ GIẢI NGŨ (1945-1960)

Sau thất bại của Nhật Bản trong chiến tranh, quyền quyết định các hoạt động kinh tế quan trọng phải chịu sự kiểm soát trực tiếp nghiêm ngặt của SCAP. Sự hạn chế này đã được quy định ở Điều 11 của Tuyên bố Potsdam và các văn bản có liên quan khác gồm có chính sách hành chính của Mỹ đối với Nhật Bản tuyên bố rằng nếu không được SCAP cho phép trước thì không một loại hàng hoá hoặc sản phẩm nào được phép xuất hoặc nhập khẩu. Do đó, chỉ được phép nhập khẩu những mặt hàng cần thiết để duy trì sức sống tối thiểu và trật tự xã lãnh thổ bị chiếm đóng này. Chính sách cơ bản là xuất khẩu - hoá để tài trợ cho nhập khẩu. Khôi phục kinh tế không phải là một trong những mục đích trước mắt của các lực lượng chiến đóng ở Nhật Bản, đúng hơn, họ nhấn mạnh đến dân chủ hoá và khôi phục.

Do đó mậu dịch Nhật Bản đã thấp xa so với mức trước chiến tranh. Ví dụ xét về giá trị tích luỹ, trong thời kỳ từ tháng 10 năm 1945 đến tháng 12 năm 1946 lương thực và bông chiếm khoảng 90,4% tổng kim ngạch nhập khẩu, còn các sản phẩm làm từ bông và tơ chiếm 60,2% tổng kim ngạch xuất khẩu. Do tình hình đó, Nhật Bản tiếp tục phải lệ thuộc hết sức nặng nề vào viện trợ của Mỹ.

        Trên đây là trích dẫn tài liệu, để xem toàn văn xin tải về tệp đính kèm.

Đã xem 20 lần

Đăng ký nhận email

Đăng ký email để có thể có được những cập nhật mới nhất về tải liệu được đăng tải trên website

Tập san đã phát hành